|
(namdinhvks) - Đó là ông Vũ Ngọc Hoàng, Bí thư Tỉnh uỷ
Quảng Nam - nơi đang có những động thái tích cực trong kêu gọi đầu tư,
nơi mà tuần vừa rồi khiến dư luận xôn xao với những đề xuất thực hành
tiết kiệm quyết liệt...
Cuộc trò chuyện giữa nhà
báo Hoàng Ngọc và ông Hoàng nằm trong khuôn khổ của chủ đề: "Tận dụng
mọi cơ hội, khai thác hết tiềm lực để đưa địa phương thoát khỏi đói
nghèo và phát triển". Ông Hoàng cũng là một trong ba khách mời của
VietNamNet trong bàn tròn trực tuyến của VietNamNet vào lúc 16h ngày
24/8 với chủ đề "Nắm bắt vận hội".
|
|
Ông Vũ Ngọc
Hoàng - Bí thư tỉnh uỷ tỉnh Quảng Nam. |
Năm 1997, khi Quảng Nam tách ra khỏi tỉnh Quảng Nam -
Đà Nẵng, khác với những lãnh đạo khác vẫn trở về Đà Nẵng với gia đình
vào cuối tuần, có một người lặng lẽ bán ngôi nhà ông đã sống gần 20 năm
để chuyển về Thị xã Tam Kỳ, nơi đã bị bỏ quên cũng ngần ấy năm sau khi
Quảng Nam sáp nhập vào Đà Nẵng. Đó là ông Phó Chủ tịch Thường trực Vũ
Ngọc Hoàng.
Với những tư duy, vốn sống và kiến thức thu nhận được từ Liên Xô cũ, nơi
ông tốt nghiệp bằng đỏ ngành kinh tế nông nghiệp tại Học viện Nông
Nghiệp Belarus, Hà Nội, nơi ông bảo vệ luận án Phó Tiến sĩ (nay là Tiến
sĩ chuyên ngành) tại Đại học Kinh tế Quốc dân, và những văn hoá khác mà
ông đã từng tiếp xúc, ông muốn thổi vào cái vùng được coi là cằn khô
nhất nước này một luồng sinh khí mới. Nhưng trước hết phải thở cùng
người dân nơi đây cùng một bầu không khí.
Cùng với các cộng sự của mình, ông đã xây dựng đề án khu kinh tế mở Chu
Lai, để được Trung ương chọn là thí điểm vào năm 1997, và 2 năm sau đó
phải ra Hà Nội một lần nữa để bảo vệ nó, khi Bộ Kế Hoạch & Đầu Tư cùng
nhiều chuyên gia hàng đầu khác muốn từ bỏ nó bởi những phản biện khác
nhau.
Và đến nay, sau 8 năm Quảng Nam thay đổi đã nhiều,
cái ghế của ông cũng vậy. (Ông lên làm Chủ tịch tỉnh năm 1999, và tới
năm 2001 chuyển sang làm Bí thư). “Chỉ có duy nhất hai điều không hề
thay đổi,” - ông Phó Ban Quản Lý Khu KTM Chu Lai nhận xét.
Thứ nhất, nơi ông tiếp khách vẫn là cái ban công rộng nhìn ra thị xã.
Thứ hai, ông vẫn nói năng nhỏ nhẹ, nhưng đầy sức thuyết phục bởi tính
khoa học và thực tiễn trong cách lập luận, và sự ấm áp chân tình trong
giọng nói. Bất kể đó là lãnh đạo TW, các cộng sự của ông, nhà đầu tư,
hay người dân bình thường...
Cũng với giọng nói ấy, ông trả lời những thắc mắc của tôi xung quanh
chuyện đầu tư ở đây.
Phải dựa vào nhau mà sống chứ không thể mạnh ai nấy chạy
- Có ý kiến cho rằng hình như lãnh đạo Quảng Nam đã không tận dụng
được cơ hội để thu hút đầu tư vào Khu KTM Chu Lai, và như vậy sẽ rất khó
khăn cho Quảng Nam trong việc mời chào các nhà đầu tư khi những khu bên
cạnh như Dung Quất, Nhơn Hội được triển khai?
- Trước hết, chúng ta phải ghi nhận rằng 1,4 tỷ USD cam kết sau 2
năm thực hiện là một con số không hề nhỏ, và đó là thành công bước đầu
của những người tham gia và ủng hộ mô hình này ở cấp trung ương và địa
phương, và các nhà đầu tư trong, ngoài nước.
Như tôi đã phát biểu trong Lễ Kỷ niệm 2 năm Khu kinh tế mở Chu Lai, số
vốn đầu tư mà chúng tôi thu hút được lẽ ra phải nhiều gấp mấy lần, mà lý
do chính là Chu Lai chưa được mở hết.
Có phần lỗi của Trung ương khi một số bộ chưa vào cuộc, chưa coi thành
công của Chu Lai là sự mở đầu cho việc áp dụng mô hình này ở những nơi
khác. Còn lỗi của địa phương là vẫn thiếu sự bền bỉ và quyết liệt khi
thuyết phục Trung ương. Chẳng hạn, Quyết định của Chính phủ hướng dẫn
việc triển khai mới ra đời cách đây hơn 1 năm, và qui chế khu phi thuế
quan cũng phải cuối năm nay mới ra được.
Còn nguy cơ chia sẻ luồng đầu tư như anh nói, tôi lại có suy nghĩ khác.
Buôn có bạn, bán có phường, cả phố chỉ có mỗi cửa hàng của mình chưa
chắc đã bán tốt được, vì ít người biết. Nhưng nếu cả phố bán hàng thì
người mua ở khắp nơi khi cần mua sắm sẽ đến đó.
Vả lại, khi đầu tư vào đây phải tính đến nguồn nguyên liệu đầu vào ở
những khu bên cạnh. Chẳng hạn, khi Tập đoàn Phương Bắc của Đài Loan định
xây dựng nhà máy nhiệt điện 600 MW (trị giá tới 600 triệu USD), họ có
hỏi chúng tôi bao giờ nhà máy lọc dầu Dung Quất đi vào vận hành. Các nhà
sản xuất dùng nguyên liệu là sản phẩm lọc dầu cũng quan tâm đến khu kinh
tế mở Chu Lai nhiều.
Nói tóm lại, nếu nhà đầu tư chưa vào nhiều thì chắc chắn là do cơ chế
chưa đủ mở, mà chuyện đó tỉnh đâu có thể tự quyết được mà chỉ nỗ lực
thuyết phục thôi. Hoặc giả nhà đầu tư chưa cảm thấy dự án đủ chín muồi,
và quan điểm của tôi nói với anh em làm xúc tiến đầu tư là nhất thiết
không được vội vàng, chèo kéo, mà chỉ cung cấp thông tin cho họ lựa chọn
thôi.
Họ cam kết vào một cách vội vàng, và bỏ chạy khi mới bắt đầu dự án, hay
đang làm dở dang thì còn tệ hơn nhiều. Nếu thấy dự án của họ làm ở chỗ
mình không hợp thì giới thiệu sang những chỗ khác như Dung Quất, Đà
Nẵng, hay Lao Bảo. Ngược lại, họ cũng giới thiệu một số nhà đầu tư khác
sang chỗ chúng tôi.
Quan điểm của tôi là miền Trung là phải dựa vào nhau, bù trừ cho nhau
thì mới thành một thế mạnh chung được. Ví dụ như cảng và sân bay Đà Nẵng
là một lợi thế cho Chu Lai thu hút đầu tư, và Sân bay Chu Lai sẽ thúc
đẩy cho Dung Quất phát triển.
Quản lý không phải là nắm quyền
- Ông có nhận xét gì về ý kiến đóng góp của các nhà doanh nghiệp trẻ
tại cuộc gặp với lãnh đạo tỉnh ngay sau lễ kỷ niệm?
- Rất nhiều ý kiến đóng góp hay. Tôi đã nói nhiều với anh em là
quản lý không hề có ý nghĩa tự thân, quản lý không phải để nắm quyền. Bộ
máy quản lý chỉ được hình thành khi có nhu cầu phát triển và chức năng
của nó là phục vụ sự phát triển.
Cái logic trong tư duy của tôi là môi trường đầu tư phải được hoàn thiện
liên tục, chứ không phải quyết định một lần rồi phù hợp mãi được. Hơn
nữa, môi trường đầu tư là để phục vụ nhà đầu tư, nên đối tượng thụ hưởng
nó phải có tiếng nói của mình. Nói một cách khác môi trường đầu tư chính
là cái bể bơi cho nhà đầu tư bơi, mà chỉ có người đang bơi mới hiểu rõ
nhất là nước nóng hay lạnh, bẩn hay sạch.
Dự kiến vào cuối năm nay những cuộc gặp mặt này sẽ diễn ra thường xuyên
hơn, chứ không phải 2 năm 1 lần như hiện nay. Tất cả các nhà đầu tư sẽ
gặp mặt hàng tháng theo hình thức sinh hoạt Câu lạc bộ các Nhà đầu tư,
mà thành viên bao gồm tất cả những nhà đầu tư đang hoạt động trên địa
bàn Quảng Nam, cả trong nước và nước ngoài. Họ sẽ chỉ thảo luận một vấn
đề duy nhất: Môi trường đầu tư ở đây còn có cái gì chưa tốt?
Tham gia Câu lạc bộ này còn có cả đại diện của cơ quan tư tưởng - văn
hoá tỉnh uỷ, viện kiểm sát, hội luật gia, và, đặc biệt, là tất cả các
nhà báo. Nếu trong cuộc sống có cơ quan, cá nhân nào đó gây khó khăn cho
nhà đầu tư, thì diễn đàn này với sự tham gia của các cơ quan tư pháp và
công luận sẽ bảo vệ nhà đầu tư, giúp cho môi trường đầu tư được thông
thoáng và minh bạch hơn.
Sở dĩ cuối năm nay mới thành lập diễn đàn này vì tôi muốn đợi cho số nhà
đầu tư đông đông lên, và tiếng nói sẽ chính xác và có tiếng vang hơn.
Hoang sơ, chậm phát triển cũng là lợi thế
- Các nhà đầu tư, nhất là nước ngoài, thường quan tâm nhiều đến hạ
tầng. Vì vậy khu vực TP.HCM và các tỉnh lân cận là nơi thu hút đầu tư
tấp nập nhất, và gần đây khu vực kinh tế trọng điểm miền Bắc do được đầu
tư hạ tầng nhiều cũng có những khởi sắc lớn về kêu gọi đầu tư. Ông có
nghĩ đó là một nguyên nhân khiến Chu Lai chưa thu hút được nhiều đầu tư
như các ông mong đợi?
- Đúng, nhưng không hẳn như vậy. Theo tôi nhà đầu tư luôn tính
mọi ưu thế và bất lợi theo kiểu trọn gói, nếu có một số điểm bất lợi
nhưng cả gói có lợi đáng kể thì họ vẫn làm. Ừ thì hạ tầng chưa được đầu
tư bao nhiêu, nhưng bù lại khi giải phóng mặt bằng họ lại chẳng phải đền
bù bao nhiêu cho những khu đất không canh tác được. Chu Lai có một lợi
thế lớn là cần bao nhiêu diện tích chúng tôi cũng đáp ứng được. Ở những
chỗ khác được cấp 20, 30 ha là lớn lắm rồi, nhưng ở đây cần tới 100, 200
ha cũng chẳng sao.
Trong khi đó Trung ương lại cho chúng tôi được giữ lại các khoản thu ở
Chu Lai để tái đầu tư vào cơ sở hạ tầng trong cả chục năm, và cứ như vậy
chúng tôi lấy khoản thu ở nhà đầu tư đến trước để làm hạ tầng đón nhà
đầu tư đến sau. Ví dụ như khoản thu dự kiến từ một nhà máy ô tô Chu Lai
Trường Hải là 200 tỷ đồng cho năm nay nếu so với khoản đầu tư 500 tỷ
đồng cho hạ tầng của Chu Lai sau 2 năm rõ ràng không phải là một khoản
nhỏ.
Hơn nữa, sự hoang sơ của hoang mạc cát kéo dài suốt hơn 100 cây số bờ
biển của Quảng Nam lại là một lợi thế cực kỳ lớn mà không đâu có được để
phát triển du lịch, làm các khu nghỉ dưỡng ven biển. Đây là lĩnh vực mà
rất nhiều nhà đầu tư trong nước và nước ngoài quan tâm.
- Sự chậm phát triển của một nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông
nghiệp, mà lại ở trình độ phát triển không cao, chắc hẳn gây khó khăn
không ít cho các nhà đầu tư khi tuyển chọn lao động?
- Chúng tôi ý thức được việc này. Tạm thời thì giải quyết theo hướng sử
dụng nguồn lao động có trình độ, tay nghề, từ những địa phương khác để
kèm cặp lao động tuyển từ địa phương như chỗ anh Dương Trường Hải đang
làm. Đồng thời chúng tôi cũng kêu gọi những lao động Quảng Nam phải tha
hương do điều kiện kinh tế nghèo nàn của tỉnh trước đây trở về. Chúng
tôi cũng có thể sử dụng đầu ra của các trung tâm đào tạo tại Đà Nẵng.
Về kế hoạch của riêng mình hiện nay chúng tôi đang kêu gọi đầu tư để
xây dựng những trường đại học, dạy nghề. Làm từ đầu cũng có cái rất hay
là mình có thể áp dụng ngay được những mô hình tiên tiến nhất mà không
phải sửa chữa lại lại với những gì đã có sẵn và đang có nhiều dấu hiệu
của sự tụt hậu. Rõ ràng đây là một điểm mà những người muốn tạo ra sự
khai phá trong lĩnh vực giáo dục đào tạo chắc chắn quan tâm.
- Xin cảm ơn ông! |